CHUYỆN THÁNG BẢY .

Thưa các bạn Kiên Trì:
Chuyện tháng bảy :
      Thấm thoát lại hết tháng 07 năm 2015. Tháng 07 với nhiều sinh hoạt của groups 472 chúng ta và trên thế giới chung quanh.Trước hết phải nói đến sinh hoạt nhộn nhịp của các bạn 472 ở Việt Nam, các bạn đã có những sinh hoạthọp bạn tiệc tùng nổi bật phải nhắc đến ĐĐ 22 và sự tham gia của các bạn khác ĐĐ như 24 và 22 etc…Thêm vào đó có Ht Duy 212 (TG) cũng đã có buổi hội ngộ với các bạn 22 cũng như cafe Rita với các Ht khác nữa. Cho đến cuối tháng 07, Ht Thùy 241 sau chuyến công tác tại Đà Nẵng cũng đã cố gắng vào Sài Gòn cùng bạn hữu về miến Tây sông nước thăm anh chị Ht Điệp tại Vĩnh Long. Theo chuyến đi chúng ta cũng được xem một số những hình ảnh của các bạn mình. Thật hữu tình với khung cảnh êm đềm dịu dàng cố hữu. Nó đã nhắc lại cho chúng ta 43 năm về trước, trong mùa chiến dịch 1973. Ngày đó ngoại trừ các bạn lên TP theo học các trường Đại học, đa số anh em chúng ta đó là một vùng quê đầy xa lạ. Với những con đường đất, những con lạch, những cây cầu khỉ ngang dọc khắp mọi nơi, với tình người đằm thắm nồng nàn và hiếu khách. Khi nhắc lại không thể dấu được cảm xúc bồi hồi tiếc nuối. Dù rằng các bạn chỉ với vài ngày tại Vi4ng Long, nhưng tôi tin chắc rằng đó sẽ là những kỷ niệm khó quên, tiếc rằng chỉ thiếu giọng hát câu hò tài tử hẳn các bạn cũng cảm nhận được điều này…
   Trời California tháng 07 vẫn còn tương đối mát mẻ, các bạn nơi khác cũng đã đổ về thăm bằng hữu 472 như Ht Lê Thu Long 213 đến từ Bắc Cali, Ht Dũng 222 và bà xã đến từ San Jose thung lũng hoa vàng hay thung lũng điện tử (silicon valley). Các bạn đang dùng những computer ngày nay đều phải biết thung lũng Hoa vàng (silicon valey
có công ty INTEL nơi đã sản xuất ra Micro prosessor cho tòan thế giới hiện nay. Thung lũng Hoa vàng cũng chính là nơi sản sinh ra thật nhiều những ứng dụng trong lãnh vực Điện toán và thật nhiều những thứ khác, kể ra không thể hết…Rồi nào là Ht Rạng 222 và bà xã trốn cái lạn xứ chuột túi (Australia) ghé thăm Cali xứ lạnh tình nồng hay Cali đi dễ khó vế cũng vậy. Ht Rạng và bà xã đó có những ngày thật vui với các bạn 472 nói riêng và các bạn cùng đơn vị ND ngày còn đơn vị. Ht Rạng đã nhân dịp này có một buổi họp mặt với Hội ái hữu Phan Bội Châu (PT) cùng với Ht Dinh 211 và Ht Đ. Cường 212 (VNAF). Sau đó Ht Rạng đã cùng phu nhân ghé Wasington DC tham dự Đại hội Gia Đình Mũ Đỏ. Khi được hỏi Ht Rạng cho biết đã có những ngày thật vui bên bạn bè 472 và ND. Ht Rạng đã bay về xứ chuột túi cuối tháng 07, về để hưởng nốt nhửng ngày cuối đông??!! Phải không Ht Rạng? Dũng vca2 Long cũng đã vế lại hai bạn đã ra đi khi đến California. Chúc các bạn nhiều may mắn, hẹn ngày tái ngộ agaiun OK>
     Nhân đây cũng có một tin thật vui từ phía Việt Nam, hôm 08 tháng 08 năm 2015, Ht Dương Huy Long và bà xã đã rời xứ cờ Hoa từ trước đó vài ngày và đã tổ chức đám cưới cho con trai với vợ tương lai của cháu tại chợ gạo Mỹ Tho. Những hình ảnh trong cuộc vui này, cũng đã được post lên groups như các bạn đã thấy. Thân chúc anh chi Dương Huy Long chọn được dâu hiền trong tương lai. Chúc hai cháu 100 năm hạnh phúc. Cũng không thể quên Thùy đã có một họp mặt với anh em KQ cùng khóa 472 bay hay trước và sau 472 cùng các bạn KQ cùng khóa nhưng từ bên ngoai nhập ngũ KQ. Buổi họp mặt cũng đậm tình đồng đội.
    À còn quên một việc hệ trọng. Bản tin sau đây chính là niềm hãnh diện chung cho tất cả anh em chúng ta đó là : Ngày 16 tháng 08 năm 2015 này Ht Ngô Đình Châu 224 sẽ cùng bà xã về lại Cali lần thứ hjai trong năm 2015. Lần về này Ht Châu đã có dịp làm anh em 472 chúng ta hãnh diện đó là Ht Châu đã vào chung kết đoạt giải viết của Việt Báo (Califirnia) với bài viết nổi tiếng “39 năm nhìn lại”. Đây là câu chuyện bắt đầu với những bước chân tập tễnh đi vào lửa đạn, với những hiểm guy chưc chờ. Ht Châu đã tận mắt chứng kiến những cái ra đi của những người bạn cùng khóa bên TG, trong nhưng lần dẫn Trung đội TS 14/ SD 9 vào những mục tiêu gai lửa. 39 năm khi nhìn lại cuộc chiến, với những mất mát, đau thương của chiến tranh, tuổi thanh xuân qua đi với bao tiếc nhớ. Khi Ht Châu và bã đến Cali, các bạn gần xa nếu có dịp về Cali chia xẻ với bạn mình niềm vui vì đã nói lên được những gì mình ưu tư dằn vặt của một chứng nhân trong cuộc chiến dù rằng trong một khía cạnh, một khoảng tối trong cuộc chiến. Thân chúc Ht Châu nhiều may mắn và nếu có dịp cùng Ht Đạo cho anh em xem những tác phẩm của hai bạn hiền trong tương lai.
Thân chào các bạn khăn mầu tím.
Giang 244 + Sơn 232
**Chuyện tháng năm,tháng sáu có trên trang SINH HOẠT .

Tháng Bảy ( Phạm văn Đạo 223)

Tháng 7 về, tháng của những cơn mưa bất chợt,tháng của những thi cử bù đầu. Nhưng đối với tôi tháng 7 đã để lại nhiều kỹ niệm .
Tôi còn nhớ mãi,năm ấy tôi vừa tròn 20 tuổi, tôi mới rời xa vùng đất quê nghèo với bao nhiêu ước vọng đổi đời . Sài gòn hoa lệ đã chứng kiến những niềm vui sướng của cậu học trò tỉnh lẻ . Những buổi trưa đi học về dưới bóng mát của hàng me ven đường của một con đường được xem như là đẹp nhất,thơ mộng nhất của Sài gòn thời ấy . Không cần nói tên nhưng chắc ai cũng biết : con đường Duy Tân cây dài bóng mát .
” Con đường Duy Tân cây dài bóng mát,
Buổi chiều khuôn viên mây trời xanh ngát,
Uống ly chanh đường,uống môi em ngọt…”
Tôi vẫn thường ngân nga bài hát quen thuộc ấy và rất sung sướng nhận ra mình đang được thừa hưởng và đang sống bên cái khung trời xinh xinh ấy.
Mặc dù đời sống của một Sinh viên tỉnh lẻ rất khó khăn nhưng tôi vẫn mơ mộng,vẫn thích thú. Tôi tập tành làm thơ,với những lời lẽ vụng về ,thơ ngây
“Tan trường em đứng chờ ai,
Tóc dài tung gió,áo dài phất phơ….”
Ngắm các nữ sinh tung tăng cắp sách đến trường nhưng không bao giờ dám lại gần vì mặc cãm…đủ thứ.
Cuộc sống ngỡ như cứ tiếp diễn êm đềm như thế thì bất ngờ lệnh TỔNG ĐỘNG VIÊN đã phá tan tất cả.  Tôi và các bạn cùng trang lứa đã phải “xếp bút nghiên lo việc kiếm cung “.
Tôi còn nhớ mình phải đi trình diện vào đợt thứ 2 vào ngày 17 tháng 7 năm 1972 .
Tôi trở về Biên hòa để từ giã gia đình và bạn bè để lên đường. Thật ra lúc ấy ai mà chẳng buồn,chẳng thất vọng. Bao nhiêu kỳ vọng về một tương lai tươi sáng đã tan thành mây khói. Rồi đây tôi sẽ đối mặt với cuộc chiến tàn khốc đang diễn ra trên quê hương. Tôi sẽ gần hơn với những tiếng đại bác gầm gừ mà thỉnh thoảng tôi vẫn nghe bên đơn vị Pháo ở gần nhà. Tôi sẽ nghe tiếng rít của trái đạn pháo kích bay ngang nhà của phía bên kia gần hơn !
Nhưng nghĩ lại,là thanh niên thời chiến,tôi phải gác lại tất cả !
(Mời các bạn xem tiếp kỳ sau )

Một thuở Nguyễn Du (Phạm văn Đạo )

Một thuở Nguyễn Du

Ký sự :Mai quang Đức (Phần 2)

Ký sự :Mai quang Đức (Phần 2)

Ký Sự :Phạm-văn-Đạo-223

Ký-Sự-Phạm-văn-Đạo-223-1