Tháng Bảy ( Phạm văn Đạo 223)

Tháng 7 về, tháng của những cơn mưa bất chợt,tháng của những thi cử bù đầu. Nhưng đối với tôi tháng 7 đã để lại nhiều kỹ niệm .
Tôi còn nhớ mãi,năm ấy tôi vừa tròn 20 tuổi, tôi mới rời xa vùng đất quê nghèo với bao nhiêu ước vọng đổi đời . Sài gòn hoa lệ đã chứng kiến những niềm vui sướng của cậu học trò tỉnh lẻ . Những buổi trưa đi học về dưới bóng mát của hàng me ven đường của một con đường được xem như là đẹp nhất,thơ mộng nhất của Sài gòn thời ấy . Không cần nói tên nhưng chắc ai cũng biết : con đường Duy Tân cây dài bóng mát .
” Con đường Duy Tân cây dài bóng mát,
Buổi chiều khuôn viên mây trời xanh ngát,
Uống ly chanh đường,uống môi em ngọt…”
Tôi vẫn thường ngân nga bài hát quen thuộc ấy và rất sung sướng nhận ra mình đang được thừa hưởng và đang sống bên cái khung trời xinh xinh ấy.
Mặc dù đời sống của một Sinh viên tỉnh lẻ rất khó khăn nhưng tôi vẫn mơ mộng,vẫn thích thú. Tôi tập tành làm thơ,với những lời lẽ vụng về ,thơ ngây
“Tan trường em đứng chờ ai,
Tóc dài tung gió,áo dài phất phơ….”
Ngắm các nữ sinh tung tăng cắp sách đến trường nhưng không bao giờ dám lại gần vì mặc cãm…đủ thứ.
Cuộc sống ngỡ như cứ tiếp diễn êm đềm như thế thì bất ngờ lệnh TỔNG ĐỘNG VIÊN đã phá tan tất cả.  Tôi và các bạn cùng trang lứa đã phải “xếp bút nghiên lo việc kiếm cung “.
Tôi còn nhớ mình phải đi trình diện vào đợt thứ 2 vào ngày 17 tháng 7 năm 1972 .
Tôi trở về Biên hòa để từ giã gia đình và bạn bè để lên đường. Thật ra lúc ấy ai mà chẳng buồn,chẳng thất vọng. Bao nhiêu kỳ vọng về một tương lai tươi sáng đã tan thành mây khói. Rồi đây tôi sẽ đối mặt với cuộc chiến tàn khốc đang diễn ra trên quê hương. Tôi sẽ gần hơn với những tiếng đại bác gầm gừ mà thỉnh thoảng tôi vẫn nghe bên đơn vị Pháo ở gần nhà. Tôi sẽ nghe tiếng rít của trái đạn pháo kích bay ngang nhà của phía bên kia gần hơn !
Nhưng nghĩ lại,là thanh niên thời chiến,tôi phải gác lại tất cả !
(Mời các bạn xem tiếp kỳ sau )

Một thuở Nguyễn Du (Phạm văn Đạo )

Một thuở Nguyễn Du

Ký sự :Mai quang Đức (Phần 2)

Ký sự :Mai quang Đức (Phần 2)

Ký Sự :Phạm-văn-Đạo-223

Ký-Sự-Phạm-văn-Đạo-223-1

Thơ: Lê Thúc Thắng

TRI ÂM

 

Thòi lỡ vận tri âm còn mấy đứa
Giữa quê Hương cỏ lá khóc thay người
Mùa còn lại Hoàng hôn vàngđỏ úa
Miền  nhân gian tắt ngúm những nụ tươi!

Mi khép lại mỗi chiều hôm nắng quái
Lời tạ tình nào mấy dễ phôi phai
Mây trắng quá cùng rượu nồng tê dại

Bầm máu xanh  rủ áo buổi ta về !

Lê thúc Thắng 233
Về Sơn Nguyễn 232
Chí Hùng 231
Giang Do 24 và 472/KT
SaiGon 16/4/2015

********

    Lời Cố Quận

Mẹ ơi !
Nếu một ngày kia con không trở về
Theo nhan khói ! Hồn nương về Cố Quận
Chiến trường xa  nào có tiếc đời trai
————–////———–

Chiều trôi , biệt khúc tháng ngày
Đông xơ xác úa , Em thời lá hoa
Lúa quê đòng sữa nõn nà
Ta theo binh lửa mang hình Nẫu thôi
Ba Lô cõng nặng hình hài
Hương thầm  thơm đất – đậm mùi áo phai

——–/////————–

Tháng Tư sóng dựng tơi bời ,,
Đập lên nỗi nhớ một trời biệt ly
Vài năm hẹn – bước phân kỳ
Mà sao nhạn lỡ lạc sầu trong sương
Nẫu ơi ! Mấy khóc đêm trường ?!
Cho mưa dựng mộ ,tàn hương nguyện cầu
Cõi về -ai mắt đen sâu
Mây ngàn Vương tóc -nhuốm màu quan san !

Sao trời giọt lệ tình lang ,,,
Cung thô đàn vắng,
nguyệt tang! Nửa vành !
Hồn âm núi khóc một mình
Mù sương theo tuổi-tan tành cố nhân
Triền khuya  , HOa Úa  lưa thưa
Thương rừng Loan máu ,chưa vừa ,,,Nẫu ơi !
Le thuc thang 233
Gởi về: Sơn Nguyễn232
Chí Hùng 231
Thomas Do 24 và Các Bạn 472/KT 1972 –

30/04/2015