Nhớ Mẹ
Thuở ấy con học ở quân trường
Mưa chiều ướt đẫm bao mương vườn
Xóm dừa vang giọng tao đàn trỗi
Nhớ Mẹ lòng sao khỏi nhớ thương

Ước mong một sớm sẽ quay về

Mẹ vẫn chờ con ở xóm quê
Đêm nay cũng giọng tao đàn trỗi
Mất Mẹ đời con thêm tái tê
Và bao lần nữa những đêm thơ
Ngần ấy hồn con chết bên bờ
Ai đưa cơn sóng về với biển
Mẹ có còn đâu để đợi chờ
            Đặng văn Đời 242